Khi nghĩ về Cao nguyên Bokor, chúng tôi vẫn còn rất e ngại bởi quãng đường di chuyển hơn 35km đường đèo dài uốn lượn quanh co với màu xanh của rừng cây bạt ngàn, tiếng chim hót, nền trời xanh trong cùng không khí mát lạnh, tất cả sẽ để lại những ấn tượng khó quên cho những ai lần đầu được đặt chân đến cung đường đèo đẹp nhất xứ sở chùa tháp. Đoàn chúng tôi đã dừng chân tại một nhà hàng nhỏ nằm lưng chừng đèo để dùng bữa tối, khi càng lên gần tới đỉnh núi, nhiệt độ xuống thấp thì lớp sương mù dày đặc bao phủ lấy cao nguyên Bokor tạo nên một vẻ đẹp lung linh, huyền ảo và kì bí. Sáng hôm sau, một nhiệm vụ bất khả thi dành cho những chàng trai, cô gái văn phòng chính là đi bộ vòng quanh các địa điểm tham quan từ “Chùa Năm Thuyền” hay “ Nhà Thờ Công Giáo Cũ” với hơn 10km để giúp mọi người khởi động gân cốt dù vậy ai cũng hào hứng tham gia và quyết tâm thực hiện.
Chúc mừng 30 thành viên đã chinh phục cung đường hơn 10 km với niềm hạnh phúc hân hoan. Những con người xa lạ nhưng không hề cảm thấy lạc lõng đã tìm thấy nhau và trở thành những người bạn sau hành trình. Ngày cuối của hành trình chúng tôi quay lại thủ đô Phnompenh, đoàn đã có cơ hội tham quan “Cánh đồng chết” nơi gợi lại quá khứ đau thương của Campuchia dưới thời kỳ Khmer đỏ, cách trung tâm thủ đô Phnom Pênh khoảng 15km. Ở đây có rất nhiều hố chôn tập thể, quả thực điều này làm một số bạn trong đoàn khá sợ hãi. Bước đi thật chậm vì sợ giẫm phải thi hài của những người quá cố. Hướng dẫn viên kể lại vào mùa mưa, có những lúc nước mưa cuốn đất đá đi, để lộ những mảng xương người trên mặt đất. Càng đi, chúng tôi càng cảm thấy chúng ta quá may mắn vì được sinh ra và sống trong thời kỳ hoà bình.
Ngoài ra, hành trình lần này cũng được kết hợp chuyến với thiện nguyện nho nhỏ, đoàn đã ghé thăm một ngôi chùa Việt Nam, bên cạnh chùa là nơi sinh sống của một cộng đồng người Việt hết sức đặc biệt, những kẻ vốn là “khách ở trọ” trên đất bạn. Chuyến thiện nguyện hôm đó, nhìn thấy những con người ấy với làn da rám nắng, những đứa trẻ với nụ cười ngô nghê và đáng yêu, cái ôm của những con người xa lạ, ánh mắt bừng sáng như đêm đen, cái chân chất đáng quý, những phận đời mông lung… Chúng tôi đã trao tặng các em những gói bánh mang thương hiệu riêng của Doha chính là Fleur Alpine đã được chuẩn bị trước. Đến đây tôi xin dừng bút, và chúc mừng toàn thể nhân viên Doha đã có chuyến tham quan 3 ngày 2 đêm thật vui và ý nghĩa.